Tuesday, May 29, 2012

Nov 23, '09 3:46 PM
for everyone


Tôi có dịp trò chuyện với nhiều người Việt sinh sống và làm ăn ở ngoài sau khi họ trở về từ Việt Nam. Đề tài mà các đấng mày râu (có chút tiền giắt bót) thích nhất là… “gái”! Có câu tục ngữ (nguyên văn hơi bị… thô lỗ) mà mọi người cho là thể hiện rõ ràng nhất tính đặc thù của Playboys Việt Nam: “Đầu ánh bạc, tóc ánh kim, chim ánh thép!”.

Có lần tôi đã nổi nóng trong bữa nhậu với một anh chàng xứ Nghệ. Anh ta nói, đại loại, bây giờ chẳng đâu sướng bằng Việt Nam, cái gì cũng có, miễn có tiền.

Tôi căn vặn anh ta: Bộ cuộc đời con người chỉ có xe hơi, nhà lầu, ăn mặc đẹp là tất cả? Cứ sống chết mặc bay? Môi trường xung quanh mà con cái anh đang trưởng thành ra sao? Nền giáo dục của Việt Nam như thế nào? Đạo đức xã hội? Cái gì cũng mua được bằng tiền, từ chạy án, mua bán chức vụ đến tri thức của con người, nên tiến sĩ giấy cứ ra ngõ là gặp. Đất nước với tầng lớp trí thức dỏm như vậy sẽ đi đến đâu? Có thật hạnh phúc khi muốn nói mà không dám nói, đụng đến chính quyền thì sợ mang vạ? Có thoải mái muốn xem gì thì xem, đọc gì thì đọc, hay là chỉ xem vài ba chương trình TV và 600 tờ báo của đảng? Ăn uống có thực ngon khi lúc nào cũng ám ảnh nhiễm độc hoá chất? Vệ sinh công cộng, an toàn giao thông? Vân vân và vân vân… Anh ta đỏ mặt và ngồi im.

Thì ra cái lý do mà anh ta nói như thánh tướng, nhưng lại cứ thích nằm lỳ ở nước ngoài là, mỗi năm mang ít đô la về Việt Nam ăn xài - nếu đừng đụng đến chính trị - thì tha hồ sống phè phỡn, “luật là cái đinh”, phong bì là êm hết. Ở Việt Nam, không bị mặc cảm mình là người da vàng mũi tẹt, đầu ngắn cũng được, cứ có cái mác “Việt Kiều” là oách rồi, chẳng ai quan tâm anh làm cái gì bên đó, miễn nhiều “Xanh” chơi xộp là ngon cơm, tha hồ vênh váo hưởng thụ dịch vụ “em út” hấp dẫn vào hàng số một trên thế giới! Anh ta nói: không nơi nào trên thế giới có “những bông hoa nhỏ” cần cù “làm việc” vì đô la như ở đất Việt ta ngàn năm văn hiến!

Cách đây ít bữa, một người bạn tôi, ký giả của một cơ quan truyền thông, vừa ở Việt Nam về, ghé qua Ba Lan chơi. Anh ta mô tả vài ví dụ dịch vụ này. “Rất hiếm nơi nào trên trái đất có “The best service” như vậy!” – Người bạn khẳng định. Anh ta được đám bạn có quyền, có chức kéo ra ngoại thành Sài Gòn, trên cánh đồng, cây cỏ hữu tình, ngồi hứng gió thoang thoảng đón hoàng hôn xuống. Chỉ sau vài cú điện thoại, một loạt xe gắn máy đi đến tận nơi cung cấp đủ thứ sơn hào, hải vị, “bia bốc khói” (tức là ướp lạnh, khi lấy ra khỏi thùng phải toả hơi) và một giàn “bươm bướm” xinh tươi bay lượn phục vụ, massagge, “hát” cho anh nghe từ A đến Z…

- “Không hiểu sao, con gái Việt Nam trẻ, đẹp, ngoan ngoãn đi làm điếm ở đâu ra mà nhiều đến thế!” – Anh bạn xuýt xoa.

Trong một xã hội như thế nên chúng ta càng không lấy làm lạ khi các quan chức của chính quyền Việt Nam là những Playboy thứ thiệt, mà Lương Quốc Dũng, Nguyễn Việt Tiến… chỉ là ví dụ điển hình, xui nên bị… lọt sàng mà thôi.

Ông bạn đồng niên của tôi, sếp của một tổng công ty bự ở Việt Nam, có lần thổ lộ rằng, vấn đề “gái” giải quyết được rất nhiều, không phải chỉ chuyện riêng, mà cả chuyện công. Thể như, cơ quan bị thanh tra chẳng hạn, nếu cho để tử khéo mồm, dẻo miệng dụ được các các ngài trong đoàn đi bia ôm thì kể như xong phim. Ngày hôm sau mọi thứ đều trơn tru, dễ ăn, dễ nói hơn. Tất nhiên, ăn đồ xịn, uống thả giàn, rượu hay bia ngoại tuỳ khách, lâu lâu chiêu một ngụm nước mài sừng tê giác khử độc, tăng lực và bắt buộc phải có màn ca hát chí ít cũng bằng tay chân để tráng miệng. Tiền chùa ngu sao mà kẹt xỉn!

Đô la của các vị tư bản đỏ kiếm rất dễ quá vì khỏi cần lao động hoặc trí tuệ gì cả, miễn leo lên được cái chức kha khá. Chữ ký là tiền. Bết bát lắm như các trưởng phòng cảnh sát giao thông thì cũng có quyền phân cho ai đứng chỗ ngon để… phạt nhiều. Vì thế các vị quan thời cộng sản nâng trò tiêu khiển với các em lên thành công nghệ. Model “bồ nhí-cha nuôi” trong vài năm gần đây phát triển rất nhanh, chắc chắn cao hơn nhiều mức độ tăng trưởng kinh tế 7 hay 8 % gì đó! Tiện lợi đôi đường. Giờ làm việc, xù cơ quan, tạt ngang ngửa lúc nào cũng OK, tránh được dư luận và con mắt cú vọ rình mò của các bà vợ sồn sồn, ghen dữ như sư tử Hà Đông. Tính cho cùng, bao gái trọn gói nhiều khi còn rẻ hơn là ăn xài hoang phí nơi vũ rường, tửu điếm với cả đống bạn bè. An toàn. Khỏi dùng condom tránh HIV/AIDS…

Ngẫm nghĩ cái câu mà chàng trai xứ Nghệ nói “Ở Việt Nam bây giờ sướng nhất” có lẽ cũng đúng chứ không oan lắm. Nhưng mà chỉ đúng với loại người như anh ta và các quan chức cộng sản giàu có mà thôi.

Hãy đi về miền quê vùng Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam… gặp bà con nông dân thì sẽ thấy ngay “sướng” hay khốn khổ, khốn nạn! Cái “sướng” của các ngài tư bản đỏ là sự chơi bời sa đoạ trên mồ hôi, nước mắt của những người lao động, vẫn hai sương một nắng, “ngẩng đầu lên chẳng thấy mặt trời, kiếp trâu cày chạy bữa đứt hơi, gãy xương sống mòn vai vẫn khổ”...

Câu hay nói trong dân gian là họ xài “tiền nhà nước”! Nhà nước nào nhỉ? Tiền bạc của nhà nước, dù là nhà nước cộng sản đi nữa, thì cũng đều là tài sản chung của nhân dân từ các nguồn thu thuế, khai thác tài nguyên, vay mượn hay được viện trợ của nước ngoài…

Chỉ có một chế độ độc đảng nắm quyền cai trị, một mình một chiếu, vừa đá bóng vừa thổi còi, tha hồ tung tác mà không bị ai kiểm soát, mới sinh sản ra những kẻ thoái hoá, đồi bại, trộm cướp như các quan chức cộng sản Việt Nam Lương Quốc Dũng, Nguyễn Việt Tiến và rất nhiều, rất nhiều người khác!

Lê Diễn Đức

No comments:

Post a Comment

Followers

Blog Archive